Sài Gòn Nhịp Sống Bình Dân: Nơi luôn bao la và ấm áp đến từng cái 'hít vào'

Vừa qua, công ty NES Education đã tổ chức thành công chương trình giao lưu và ra mắt sách "Sài Gòn nhịp sống bình dân" tại salon Văn hóa cafe thứ 7, 38 Võ Văn Tần, quận 3, TP. HCM.

Chương trình có sự tham gia của ông Trần Tiến Dũng - tác giả quyển sách, bà Bùi Trân Phượng - sáng lập NES Education, ông Lê Tấn Tuấn - GĐ điều hành NES Education,... cùng với các nhà báo, nhà vănvà đông đảo quý độc giả yêu mến Sài Gòn.

Trong buổi giao lưu, tác giả Trần Tiến Dũng đã chia sẻ về những kỷ niệm về Sài Gòn - một vùng đất đầy bao dung thấm đẫm tình người. Đồng thời ông cũng nói về những nét đặc trưng mà chỉ ở Sài Gòn mới tìm thấy được. Đó chính là những chất liệu để tản văn "Sài Gòn nhịp sống bình dân" ra đời. Tản văn là tuyển tập những góc nhìn về Sài Gòn bình dân, dung dị và đầy hồn hậu.

IMG-7399-1600x1200.jpg

"Ở cái đô thị hiện đại, đầy tính cạnh tranh và vô cùng khắc nghiệt này nhưng một khi chúng ta đã yêu và có niềm tin với nó thì Sài Gòn sẽ tiếp thêm cho ta sức mạnh, niềm tin, cũng như điểm tựa tinh thần cho mình vươn lên. Đó chính là cách Sài Gòn đền đáp cho mỗi người!" - tác giả Trần Tiến Dũng nhắn nhủ.

Không chỉ gói gọn ở nội dung ra mắt sách, chương trình còn là nhịp cầu để những trái tim đồng điệu với Sài Gòn ngồi lại trải lòng với nhau, cùng nhau chia sẻ về những ký ức thật đẹp của Sài Gòn, về vùng đất đầy yêu thương mà họ đã và đang sinh sống, làm việc.

IMG-7315-1600x1200.jpg

Cuốn sách thực chất là tập hợp những bài viết nhỏ như những mảnh kim loại châu tuần quanh khối nam châm Sài Gòn. Chiếm lĩnh những trang sách là dòng chảy thân thương của đời sống mà tác giả gọi là nhịp sống bình dân – cái nhịp điệu mà vô thức hay ý thức tác giả đã chọn để hòa cùng vừa với tư cách một cư dân vô danh, vừa với tư cách một nghệ sĩ, một trí thức. Người đọc sẽ nhận ra có rất nhiều sắc thái tình cảm đi kèm với mỗi bài viết dành cho Sài Gòn trong cuốn sách này.

IMG-7280-1600x1200.jpg

Đọc sách là cùng làm một chuyến du lịch bằng tâm tưởng đi vòng quanh Sài Gòn với người hướng dẫn ân cần là Trần Tiến Dũng, lúc này đang tự giảm bớt tâm thức thi sĩ để làm một nhà văn – nhà báo, nghĩa là đặt sự quan sát và ghi nhận chọn lọc cao hơn là đúc kết những hình tượng ẩn nghĩa. Có thể đây là chuyến đi một mạch, nếu ta có thời gian đọc nhanh từ đầu đến cuối, như một tua du lịch ngắn vì sự hấp dẫn mời gọi phía trước không trì hoãn được. Cũng có thể là chuyến đi thong thả, nếu ta có thì giờ để thỉnh thoảng đặt sách xuống hồi nhớ, nắm bắt từng hình ảnh – những hình ảnh rất buồn thảm: cái chết của xích lô máy, những mảnh đời thương hồ và những đứa trẻ con cái thương hồ không có bến bờ tương lai, cái chết của những rạp chiếu bóng cũ, sự lụi tàn của tinh thần hào hiệp, tình trạng mất mát những mảng xanh trong lá phổi Sài Gòn, sự xa vắng rồi biến đi mãi mãi các thương hiệu Việt - xà bông Cô Ba, bột giặt Net, kem đánh răng Hynos, xe hơi La Dalat, sữa Ông Thọ, pin Con Ó...

IMG-7302-1600x1200.jpg

Có khi hiện ra đột ngột một hình tượng khốc liệt: “Một góc lịch sử bị xóa trắng…” Người đọc bất giác gấp sách, nhắm mắt lại, để xem nó có đúng với cách nghĩ về chân lý của Aristotles không, tức có tương ứng (correspond) giữa sự kiện và ý niệm về sự kiện ấy không. Nhưng nếu không tìm ra cho mình “chân lý” đó thì ít nhất người đọc cũng có được cảm giác tác giả đang hoảng hốt, tức giận kêu lên như đang nhìn thấy một thảm họa không thể tránh khỏi; và viết là để ghi nhận những hình ảnh cuối cùng, là nguyện cầu điều tốt đẹp tối thiểu cho chúng.

Nhẹ nhàng lắm là tiếng thở dài lão thực hiền minh: “Thôi thì việc mất đi một diện mạo văn hóa cũng là lẽ thường, rồi đây, một diện mạo khác sẽ lấp đầy để tạo nên một bản sắc văn hóa mới phù hợp với nhịp đi lên của một đô thị lớn.”

Thảng hoặc mới nghe thấy một tiếng reo thầm, một khóe cười: “Sài Gòn còn đó chợ Dân Sinh!” hay “… họ vẫn còn một tài sản lớn khác để sở hữu, đó là tánh người miền Nam thuần hậu…”

Nhipsongbinhdan-Fotor-1600x1200.jpg

Đó là khi người hướng dẫn không giấu được niềm hãnh diện mình là đứa con yêu của một thành phố vĩ đại, hiện đại, giàu truyền thống văn hóa (từ ngữ này nghe quen thành sáo rỗng, nên cần phải hiểu nó theo nghĩa đơn sơ nhất: giàu sự yêu thương, mỹ cảm, văn minh, tiến bộ, đạo lý làm người, cư xử tử tế.)

Không chỉ am hiểu địa phương như một tay thổ địa, tác giả còn là một tâm hồn, một người yêu quí cái đẹp và thấy nó đang tàn phai mà không biết cách nào gìn giữ. Thấy một cuộc tàn phai không thể cứu vãn trước thời gian.

Nhưng dù thường không kìm nén những tiếng thở dài, tiếc thương, hờn giận, mỉa mai, tức tối, và ngay cả phẫn nộ, nghĩa là rất nhiều cảm tính, tác giả vẫn giữ cho lý tính sáng tỏ, để hầu như luôn đúng trong các phán xét và phê bình của mình. Ở chỗ này, một lần nữa, tác giả lại giữ được sự cân bằng cần thiết.

Chỉ đến khi đọc đến dòng cuối của cuốn sách này người đọc mới thấy giọng reo vui của tác giả; có vẻ như anh thấy mình đã thở ra dài thườn thượt quá nhiều trên từng trang sách viết về Sài Gòn này, phải đến lúc “hít vào” ít nhiều không khí trong lành:

“Chỉ có rộng mở ý thức và tình cảm với nơi chốn chúng ta sống mới trả chúng ta về được với chính tính cao thượng.”

Và đón nhận vào thịt da và tâm hồn chính mơ ước hay lời nguyện cầu của mình: Thành phố lớn như tác giả gợi ra phải là một trung tâm văn hóa.

 

KÍNH CẬN

Bình luận (0)

Gửi bình luận của bạn

Captcha